Nguyễn Thị Đỏ - 34 Tuổi Hà Nội
0 Lượt bình chọn

Tôi vẫn là chính Tôi!

   Tết nhà ngoại bắt đầu được hình thành từ ngày cô gái bước chân lên xe hoa về nhà chồng….
Dạo này báo mạng đăng nhiều clip quanh cảnh bố ôm con gái khóc sướt mướt trước khi đi lấy chồng. Vậy nếu khi mình đi lấy chồng mà mình không khóc và bố của mình cũng không hề rơi một giọt nước mắt thì mình và bố mình thuộc kiểu người gì? Tôi đã từng như thế, là một trong không nhiều các cô dâu đi lấy chồng mà không hề rơi lệ!
   Tôi cũng không biết tôi thuộc loại con gái như thế nào, xem một đoạn phim tôi cũng có thể ngồi cười như một kẻ điên, đôi khi khóc như một đứa ngớ ngẩn, nhưng tuyệt nhiên trong cuộc sống, tôi không bao giờ khóc chỗ đông người và càng không bao giờ rơi nước mắt trong các cuộc chia ly!
    Khi chia ly, con gái đi lấy chồng cũng là một trong các cuộc chia ly, có thể người ta nghĩ rằng, sẽ không được ở bên người mình yêu thương, không được sống ở nơi mình đã từng gắn bó nữa nên họ lưu luyến và buồn tủi, chắc là phải buồn lắm nên họ mới khóc nhiều thế. Tôi thì không đơn thuần nghĩ đó là các cuộc chia ly. Và tôi nghĩ mãi cũng không tìm ra được lý do nào để tôi và bố của tôi nên rơi lệ cả!
    Tôi cũng thuộc tuýp lấy chồng muộn, bố mẹ mong đứng mong ngồi, mãi rồi con gái mới chịu ra khỏi nhà cho, thế nên tôi nghĩ ngày tôi được người ta rước đi, hẳn bố mẹ tôi mừng lắm! Mà nói thế nào nhỉ, tôi cũng như trăm ngàn cô gái khác, thuộc tuýp kén cá chọn canh, may thế nào mà cũng tìm được người để đồng ý lên xe hoa trước tuổi 70, nên anh em họ hàng đến chúc mừng thật là đúng lắm! Chúc mừng vì rồi cái ước mơ của tôi cũng như bất kỳ cô gái nào là tìm được người chung bước trên mọi chặng đường đã thành sự thật! Mọi người đến mừng cho tôi và mừng cho gia đình tôi nữa! Mừng thì phải cười, không có nhiều niềm hạnh phúc đến mức rơi nước mắt.
    Tôi xa nhà đi học đại học rồi đi làm cũng được hơn mười năm, sau đó mới đi lấy chồng. Khoảng hai năm đầu xa nhà thì thấy nhớ nhà khủng khiếp, nhưng sau rồi thành quen. Phòng trọ lại thành một trong những mái nhà của tôi, và xa nó thì tôi thấy nhớ nó! Nên khi bước chân lên xe hoa cũng chỉ đơn thuần là nối tiếp cuộc sống xa nhà như nó vẫn vốn như thế. Vì vậy cái cảm giác hồi hộp lần đầu tiên bước vào cuộc sống xa gia đình không còn xâm chiếm tôi nữa! Vậy nên tôi cũng không thể khóc vì lý do này được.
    Tôi luôn quan niệm, người phụ nữ là âm, nam giới là dương, muốn đạt được một cuộc sống cân bằng, âm dương cần đầy đủ. Người đàn ông có những khiếm khuyết mà chỉ có người phụ nữ mới có thể lấp đầy, người con trai trong gia đình khó có thể chăm sóc được cho cha mẹ kiêm cả phần con gái và ngược lại. Chính vì thế mà người ta vẫn mong có nếp có tẻ! Vì tôi là con gái, tôi không thể chăm bố mẹ tôi theo cách của một người con trai, nên tôi cần phải lấy chồng, chồng tôi sẽ chăm sóc bố mẹ tôi ở khía cạnh còn thiếu mà tôi khó có thể tự mình mang lại cho bố mẹ tôi được. Nên tôi quan niệm, khi đi lấy chồng là khi tôi mang về cho bố mẹ thêm một người con trai nữa, người ấy sẽ giúp tôi, cùng tôi làm tròn vẹn hơn nghĩa vụ làm con của mình. Nếu là bạn, bạn có khóc không?
   Người đàn ông đi cùng tôi trên mọi chặng đường, chắc chắn phải là người giúp tôi sống tốt hơn với gia đình mình, làm tròn nghĩa vụ làm con hơn, nên tôi không cần phải lo sẽ có gì ngăn cách làm tôi không thể lo cho cha mẹ tôi nhiều như trước nữa, tôi tin chắc tôi và chồng tôi sẽ biết làm thế nào là hợp lý và cân bằng giữa gia đình nội ngoại, vì thế khi tôi bước chân lên xe hoa, cô con gái của bố mẹ không những sẽ không mất đi, mà sẽ vẫn là cô con gái của bố mẹ như ngày nào, và còn hơn thế nữa! Nụ cười phải được thay thế cho những giọt nước mắt, vì khi nở nụ cười ấy, tôi như nói lời cam kết với mọi người trong mọi cuộc chia ly rằng, trước đây tôi với họ là như thế nào thì bây giờ và sau này sẽ mãi không bao giờ thay đổi, dù có những cách trở, nhưng tôi sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả những cách trở ấy, để đảm bảo với họ, tôi sẽ mãi là tôi như ngày nào, và họ sẽ mãi gắn bó với cuộc đời tôi như đã từng như thế!
    Hôn nhân là hạnh phúc phải ko bạn? Hoặc ít nhất, bất kỳ ai khi bắt đầu bước vào một cuộc hôn nhân đều kỳ vọng cho mình một tương lai hạnh phúc! Mọi người đến chúc mừng và chia vui với bạn, vậy hãy biến nó thành một ngày vui thực sự! Và phải mạnh mẽ đủ để biến mọi ngày trong cuộc đời mình sau đó đều là những ngày hạnh phúc! Nở nụ cười chính là bạn đã vượt lên mọi sợ hãi, mọi yếu đuối để thẳng tiến về tương lai với một niềm tin sắt đá! Tôi cũng mong bố mẹ sẽ không bao giờ rơi lệ khi tôi bước vào một cuộc sống đầy đủ ý nghĩa của mình!
   Tôi vẫn nhớ bố tôi từng kể, ngày bố đi bộ đội, bà nội đi tiễn bố. Ngày xưa, thời chống Pháp, chống Mỹ, hầu như đi lính là ít người trở về nguyên vẹn. Vì thế mà các bà mẹ khác, ai cũng khóc cả, mẹ khóc và con cũng khóc. Nhưng riêng bà nội tôi không khóc! Bố tôi không khóc! Và bố là một trong số rất ít những người trở về nguyên vẹn! Tôi cứ ghi nhớ mãi câu chuyện đó! Và tự nói với lòng mình, nụ cười chính là lời chúc bình an tốt đẹp nhất trong các cuộc chia ly! Kiểu gì thì bạn cũng phải cười lên trước khi bắt đầu vào một việc tất yếu sẽ diễn ra trong cuộc sống của bạn!
Không ai dám chắc bà nội tôi đã không rơi nước mắt trong những ngày sắp chia tay ấy, nhưng cái bà để lại trong lòng bố chính là nụ cười mạnh mẽ và niềm tin bất diệt vào sự tốt đẹp của tương lai! Và tôi nghĩ, chính nó đã tạo cho bố tôi sức mạnh để vượt qua hết thảy khó khăn rồi trở về bằng niềm hạnh phúc của thành công, dù có thể niềm hạnh phúc ấy được biểu lộ ra bằng nụ cười hay giọt nước mắt của ngày tái ngộ.

   Tôi rất nhớ, nhớ sự ấm cúng khi cùng gia đình canh nồi bánh chưng, khi cùng mẹ luộc gà cúng đêm giao thừa, khi nghe mẹ lầm rầm khấn cầu mong cho gia đình một năm hạnh phúc. Tôi rất nhớ, nhớ khuôn mặt khắc khổ của bố, bao năm qua bom đạn, tuy không bị thương nhưng sự nghiệt ngã của những năm kháng chiến làm sức khỏe của bố không còn tốt nữa. Tôi rất nhớ… nhớ cả những cái cáu gắt của mẹ để thúc giục mọi người nhanh tay chuẩn bị một cái tết đủ đầy, nhớ cái cảm giác thương đến sắt se những khắc nghiệt của cuộc sống hằn trên gương mặt mẹ cũng vì lo cho con cho cái. Nhiều lúc muốn giơ tay chạm vào các ký ức ấy, như thể lo sợ ngày mai nó sẽ không còn….

   Chồng tôi là con một, bố chồng lại mất sớm, vợ chồng tôi không thể để mẹ một mình đêm giao thừa để về nhà ngoại, dẫu sao bố mẹ đẻ tôi cũng có ba người con….Tôi đến với anh cũng một phần vì sự đồng cảm ấy, muốn được cùng anh chia sẻ những khó khăn và thiếu thốn trong cuộc sống, muốn được bù đắp cho anh sự thiếu hụt tình cảm từ một người cha. Tôi vẫn nhớ đôi mắt sâu vời vợi đầy những cam chịu của mẹ chồng trong lần đầu tiên gặp Người. Đôi mắt ấy khát khao biết bao sự đầm ấm và đầy đủ…

   Tôi không thể như nhiều cô gái khác, hoặc như ngay em gái tôi, mỗi năm ăn tết một bên gia đình. Tôi không còn cái niềm hạnh phúc được cùng gia đình đón giao thừa như những ngày thơ bé, nhưng tôi biết, bố mẹ tôi luôn hạnh phúc khi được chia sẻ cảnh con cháu tụ họp, sum vầy trong ngày tết với mẹ chồng tôi, một người phụ nữ chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống.

   Chắc bố mẹ tôi sẽ hiểu, chỉ với một cái nắm tay, một ánh mắt, bố mẹ tôi sẽ biết, họ là gì trong trái tim tôi. Có người đã từng nói: “Sự sống không phải là sự hiện hữu bằng xương bằng thịt hằng ngày, nó chính là ký ức về bạn trong trái tim người khác”. Tôi tin, dù có cách xa bao nhiêu đi chăng nữa, những người luôn yêu thương nhau sẽ luôn cảm nhận được hơi ấm dành cho nhau, sẽ không bao giờ cách xa… Con sẽ không khóc vì nhớ bố mẹ trong đêm giao thừa, con sẽ dồn tình cảm ấy vào trong ánh mắt, vào trong dòng máu chảy trong cơ thể con, để bố mẹ có thể cảm nhận, và để con sẽ sống cùng nó trong suốt cuộc đời mình.

   Tuy không thể có lại những đêm giao thừa quây quần bên gia đình như ngày thơ bé, nhưng tôi và gia đình nhỏ của mình vẫn gặp lại bố mẹ vào những ngày đầu năm sau đó, một lời chúc đầu năm, có ý nghĩa hơn hết thảy mọi thứ vật chất trên đời này. Tết là ngày để chúng ta nhớ về gia đình, nhớ về người thân, nhớ về nguồn cội? Có thể có bạn hay không khi không có chính cha mẹ của mình? Thủy chung với quá khứ chính là điều kiện tiên quyết để bạn có thể sống trọn vẹn với hiện tại. Đạo Hiếu chính là đạo đầu tiên bạn cần phải có trước khi trở thành đúng nghĩa một con người.

   Tôi, một cô gái không biết khóc trong mắt mọi người, chính là bởi tôi muốn gửi tới quá khứ của mình một cam kết về sự thủy chung trọn vẹn!
Sự sum họp bên gia đình đầu năm mới chính là món quà lưu lại mùa xuân trên gương mỗi chúng ta.
Tết nhà ngoại ư? Tôi chưa bao giờ ra đi! Tôi vẫn là tôi như đã từng như thế!

Bình chọn Chia sẻ

Bình luận về bài viết