Phạm Thị Kiều Trang - 22 Tuổi Long An
12 Lượt bình chọn

TẾT ĐOÀN VIÊN

“CÔNG ƠN CHA MẸ BIỂN SÂU

CON SAO TRẢ HẾT MÁI ĐẦU PHƠ PHƠ

XUÂN VỀ CHO PHÉP CON THƠ

KÍNH CHÚC CHA MẸ THỌ NHƯ TIÊN TRỜI”

Mỗi lần Tết đến xuân về là khoản thời gian hạnh phúc nhất của mọi người nói chung và của những đứa con gái lấy chồng xa như con nói riêng. Bởi chỉ có thời gian này chúng con mới được về thăm gia đình, được ở bên cha mẹ nhiều hơn. Con cứ nhớ mãi cái ngày con đưa chàng trai mà con yêu về ra mắt ba mẹ,cũng chính là lúc con biết mình sẽ không còn được ở cạnh ba mẹ như trước nữa.Ngày ấy mẹ bảo với con rằng ” Con ơi đừng lấy chồng xa , lấy chồng xa lỡ lúc ba mẹ già yếu làm sao con ở cạnh ba mẹ được nhiều.Lấy chồng xa khổ trăm bề con ạ”. Nhưng vì tình yêu tuổi trẻ con đã lơi đi lời mẹ dặn.Và sau khoản thời gian thì với sự bướng bỉnh của con ba mẹ cũng đành gả con đi về nhà người.Về mảnh đất miền TRUNG thân thương , về với chàng trai mà con trót mang lòng yêu thương, về nơi mà người dân quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời.Ngày con lên xe hoa cả nhà đả khóc rất nhiều , khóc vì sự bướng bỉnh của con, khóc vì thương cho đứa con gái duy nhất luôn được ba mẹ,anh chị nuông chiều từ thuở còn thơ phải sắp về làm dâu nhà người. Hôm ấy tuy là ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời nhưng con cũng không kìm được nước mắt.Khóc bởi con phải xa ba mẹ, xa nơi mà con luôn được yêu thương,bao bọc vô bờ bến, con phải làm dâu nhà người, phải ở một nơi mà con có mỗi người con thương bên cạnh.Nhà chồng là ngôi nhà thứ hai của con và hằng ngày con phải cố gắng làm tròn bổn phận vợ hiền dâu thảo mà mẹ đã từng dạy.Làm dâu xa nhà con mới hiểu được cảm giác lấy chồng xa là như thế nào.Nhớ ba nhớ mẹ chỉ được gọi về hỏi thăm ba mẹ vẻn vẹn vài câu ” Ba mẹ có khỏe không ạ, thời tiết thay đổi ba mẹ nhớ mặc thêm áo ấm ạ.” Nuôi con hai mươi năm vậy mà lớn lên con chưa kịp lo cho ba mẹ điều gì lại sang nhà người ta lo toan mọi việc.Nhiều lúc nhớ nhà muốn về thăm nhưng biết làm sao, phận dâu con lại xa nhà mỗi lần về lại tốn kém . Biết bao lý do để con không được về. Đã hai cái tết con chưa được ngồi cùng ba mẹ đón giao thừa ,cùng mẹ gối những đòn bánh tét , kho nồi thịt kho tàu thơm nức mũi,…Cảm giác được mẹ sắm cho những chiếc áo đi tết .Ôi hạnh phúc biết bao.Sắp đến tết,lại câu hỏi quen thuộc ” Năm nay vợ chồng con có về không?”.Và điều làm cho hai cái tết năm trước của con buồn năm nay sẽ không còn nữa mẹ ạ. Năm nay vợ chồng con sẽ đón tết ở nhà ngoại.Nơi luôn mờ cánh cửa chào đón con trở về sau những lo toan, bộn bề của cuộc sống.Nơi luôn đầy ấp tình yêu thương vô bờ bến của ba mẹ.Con cám ơn ba mẹ vì đã sinh ra con, đã luôn yêu thương, che chờ con, luôn bỏ qua những lỗi lầm của con.Nhà là nơi để về sau bao buồn vui của cuộc sống. Hãy luôn yêu thương gia đình khi còn có thể.Con yêu ba mẹ. Con yêu gia đình. Tết nào vui hơn tết đoàn viên.

Bình chọn Chia sẻ

Bình luận về bài viết