Nguyễn Mạnh Toàn - 36 Tuổi Hồ Chí Minh
58 Lượt bình chọn

Tết nhà ngoại, xuân thêm thắm sắc màu

Ngày quyết định cùng người con gái mình yêu đi hết đoạn đường đời, tôi đã hứa với cô ấy sẽ không phân biệt nhà nội hay nhà ngoại mà sẽ gọi chung là nhà của chúng ta. Bao năm sống chung, dành cho vợ những quan tâm đúng mực, tôi tự thấy mình dẫu chưa thực sự hoàn hảo nhưng cũng có thể tự hào là một người chồng tốt. Tiền lương hàng tháng mang về cho vợ đầy đủ, không nhậu nhẹt la cà quán xá, không hút thuốc hay bài bạc, tham sắc gì cả nên chắc đủ làm vợ hài lòng. Tôi cứ ngỡ như thế, vẫn cứ giữ đúng những nguyên tắc cần thiết mình đã tự đặt ra ngày bước vào chặng đường hôn nhân, cho đến khi vô tình trông thấy giọt nước mắt lăn dài trên gò má của vợ khi xem phim ngắn Tết “Xuân không màu” của nhãn hàng Bảo Xuân, tôi mới biết hóa ra mình vẫn còn có điểm thiếu sót lớn đến vậy.

Bộ phim ngắn khơi gợi những ước mong thầm kín của đại bộ phận phụ nữ muốn được về nhà ngoại đón Tết. Phải là người đồng cảnh ngộ tiếng lòng ngỡ chẳng ai hiểu thấu, khi gặp một bàn tay vô hình nhẹ nhàng chạm vào mở lối cảm xúc, tất cả buồn thương mới được dịp tuôn trào mạnh mẽ như thế. Vậy mà suốt mấy năm qua bên nhau, tôi lại vô tâm không nhận ra, khiến vợ chỉ biết giữ lấy sự tủi thân ấy cho riêng mình. Cô ấy chắc thèm lắm cảm giác được về nhà mình ôn lại những tháng ngày hạnh phúc thiêng liêng, thèm được ngồi bên mâm cơm đón giao thừa cùng mẹ cha ôn bàn chuyện xưa cũ về những khoảnh khắc đầm ấm, vui vẻ của gia đình. Cũng như tôi, xuân năm nào cũng chỉ mong cùng nhau trải qua phút giây ngọt ngào và giản dị bên mẹ cha như thế.

Ngẫm lại bổn phận làm dâu của vợ mình, bao năm qua chưa từng thiếu sót. Ngày Tết đến càng bận bịu gấp bội phần. Nào dọn dẹp trang trí cho nhà ngập tràn sắc xuân, nào chuẩn bị cúng kiến, đãi đằng khách khứa đến chơi chúc Tết đầu năm. Vợ luôn chân luôn tay chuẩn bị cho chồng đón khách chu đáo, trên mặt chẳng bao giờ lộ ra sự mệt mỏi mà vẫn thường trực nụ cười dịu dàng để tôi luôn hãnh diện với bè bạn. Tôi chợt nghĩ nếu có một phép màu hoán đổi hai vai trò của tôi và vợ, chẳng biết tôi sẽ thấy khó chịu, ấm ức đến mức nào. Lòng tôi bắt đầu nổi sóng, tự trách mình không tinh tế để thấu hiểu vợ, hoặc có lẽ chân thành chia sẻ còn chưa đủ nên vợ mới rụt rè chẳng dám thổ lộ tâm tư cùng mình. Nếu không có phim ngắn “Xuân không màu”, tôi sẽ chẳng thể nào biết được bản thân mình đã vô tình đẩy vợ mình vào sự trầm cảm nặng nề theo thời gian.

Đem những ăn năn vào cuộc nói chuyện bên gối, tôi nhẹ nhàng tâm sự cùng vợ, cởi bỏ những trăn trở còn giấu giếm trong lòng cô ấy. Như chiếc chìa khóa được tra vào đúng ổ khóa, suy nghĩ dồn nén bao năm được dịp tuôn trào. Vợ kể cho tôi nghe những kỷ niệm, những ước ao không khí sum họp ấm tình bên đấng sinh thành mà bởi vì phận con gái theo chồng nên thân già lẻ loi luôn mỏi mắt ngóng trông. Chất giọng run run, nghèn nghẹn trong cuống họng cô ấy khiến lòng tôi xót xa vô cùng. Tôi đưa tay ôm vợ vào lòng, nhè nhẹ vỗ lưng an ủi: “Năm này mình về nhà ngoại ăn Tết nhé em, cùng ngoại lũ trẻ ghi lại khoảnh khắcTết thật đẹp, thật đầm ấm”. Lời thầm thì khe khẽ tựa gió bay mà thoáng chốc cơ thể vợ run lên vì kích động, như cơn mưa rào giữa mùa nắng hạn hồi sinh lại những héo rũ để xung quanh hóa tươi đẹp diệu kỳ.

Tết chưa đến, chỉ mới là kế hoạch nhưng đã thấy những khác lạ tản ra từ trong mắt vợ. Gương mặt cô ấy tươi tắn hơn, hào hứng hơn. Những bữa cơm chiều cũng được biến tấu nhiều công thức mới lạ, không khí gia đình càng trở nên sôi động hơn. Chỉ một động thái nhỏ mà “vitamin vui” và năng lượng trong vợ được nạp đầy, truyền lửa hạnh phúc cho cả tổ ấm. Tôi nhận ra điều phụ nữ cần là người chồng đáng tin cậy để có thể thẳng thắn nói lên tâm sự, tinh tế sẻ chia và cùng họ tháo gỡ những âu lo nặng nề trong lòng. Sống vì nhau để hạnh phúc trọn vẹn, đừng biến sự vô tâm thành mũi dao dần tổn thương sâu người bạn đời của mình bởi khi hôn nhân rạn nứt, hậu quả cuối cùng là bản thân ta mà thôi. Một món quà xuân giản đơn thôi nhưng tôi biết với vợ sẽ là khởi đầu năm mới thuận lợi, ấm tình!

Xuân này chẳng giống xuân xưa
Về bên nhà ngoại cho vừa yêu thương.
Thỏa lòng vợ nhớ quê hương
Nhớ cha nhớ mẹ trăm đường xót xa.
Tết này chẳng giống Tết qua
Bữa cơm sum họp một nhà đông vui.
Tim thôi nhói, mẹ cha ơi!
Vòng tay rộng mở trao lời quan tâm.
Chúc xuân cha mẹ đầu năm
An yên còn mãi xanh mầm tốt tươi.
Xuân mình sẽ thắm vợ ơi!
“Xuân không màu” ấy xa rồi… mãi xa.

Bình chọn Chia sẻ

Bình luận về bài viết